Work Text:
Vì bị thương, Zephys không thể tiếp tục chiến đấu và buộc phải ở lại trong thành phố để nghỉ ngơi, thức dậy trong tiếng súng, khu phố vốn không nhộn nhịp vì chiến tranh, giờ lại yên tĩnh đến đáng sợ. Zephys vẫn ở trên giường, cậu không đi được. Cứ ngồi đó, cho đến khi cánh cửa phòng mở toang và tên phát xít đứng đó, mắt nhìn Zephys trân trân.
Hắn ta đi mà không phát ra âm thanh.
“…” Zephys nghĩ thế là hết, là chết.
Cậu không nói gì, đối phương cũng vậy. Nhìn mà xem, vốn chỉ được cái mã và cao to, giờ Zephys què quặt, đói khổ, áo ấm còn không có mà mặc giữa trời đông khi đối diện với kẻ thù khiến cậu có cảm giác chán ghét tận cổ. Nhìn mà xem, tên phát xít đó mặc chiếc măng tô dày cộp với chiếc băng tay đỏ mang hình chữ vạn ngược, hơi thở còn đều đặn vô cùng.
Có lẽ cậu sẽ chết ở đây.
Đôi mắt đỏ của tên đó lạnh lẽo, như ma quỷ. Hắn ta cũng im lặng nhìn cậu. Rồi đột ngột, "TRUNG ÚY!" bên ngoài có tiếng gọi, tên phát xít phản ứng một chút. Sau đó-
Cởi chiếc áo măng tô vứt về phía cậu, đi mất.
[…]
Vài lần trong tuần, tên phát xít đó sẽ đến tìm Zephys cùng một ít nhu yếu phẩm: bánh mì, rượu, mứt, băng gạc,… ngồi ở đó nhìn cậu một lúc rồi lại rời đi. Không nói một lời, không rõ tên họ.
Zephys không hiểu lý do hắn làm thế, nên ban đầu cậu không dám ăn một chút gì đồ do tên phát xít để lại. Khi phát hiện việc đó, hắn chỉ im lặng nhìn rồi lại mang đến món khác vào lần tới.
Nhưng trong hoàn cảnh này, ăn thì chết, không ăn cũng chết
Hóa ra chúng không có độc.
Đành thế, là kẻ thù cho thì cũng phải ăn, quan trọng là phải sống, vì vẫn còn việc chưa làm.
Và khi chân đã lành lặn, Zephys rời đi mà không nói một lời.
[…]
Khi Liên Xô thắng, khi Zephys không còn được gọi là binh nhì, tên kia nữa, mà lại là Đồng chí Thiếu tá, cậu đã ghi biết bao công lao trong quân đội.
Thiếu tá Zephys đã gửi thư cho mọi trại tù binh mà mình có thể.
Moskva, Liên Xô
Ngày 10 tháng 12 năm 1945
Gửi Đồng chí Thiếu tá Fedorov, Ban Chỉ huy Trại Tù binh Số 35
Đồng chí,
Dựa trên thẩm quyền của tôi và trong khuôn khổ các quy định về xử lý tù binh chiến tranh, yêu cầu khoan hồng cho một sĩ quan quân đội Đức với các đặc điểm nhận dạng sau:
Chiều cao: khoảng 1 mét 80;
Gương mặt: ưa nhìn; có một vết sẹo trên lông mày;
Tóc: màu trắng, dài;
Mắt: màu đỏ.
Đề nghị đảm bảo giữ lại mạng sống của người này và tiếp tục giam giữ theo các quy định hiện hành cho đến khi có chỉ thị tiếp theo.
Trân trọng,
Thiếu tá Zephys
Hồng quân Liên Xô
"MỘT SĨ QUAN ĐỨC, TÓC TRẮNG VÀ MẮT ĐỎ!" Zephys nói khi chiếc xe dần đi xa khỏi khi tập trung, mong các đồng đội sẽ tìm ra người đàn ông đó và tha chết cho anh ta.
Một, hai năm vẫn không được hồi âm, Zephys không biết bản thân thấy thế nào.
[…]
Hòa bình thật rồi, tổ quốc ghi công những người anh dũng.
Từng người, từng người bước lên sân lễ, được vinh danh cho những chiến công của họ. Zephys nghe thấy tên mình, cậu đi lên, và-
“Kính thưa các đồng chí, trong những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc chiến, đã có những người dũng cảm hy sinh thầm lặng để đất nước được vinh quang. Công lao của họ đã góp phần tạo nên chiến thắng vĩ đại của chúng ta. Hôm nay, giữa buổi lễ long trọng này, chúng ta không thể không nhớ đến một người đặc biệt.
Người ấy đã thâm nhập hàng ngũ kẻ thù, thu thập thông tin quan trọng và góp phần vào chiến thắng. Sự kiên cường, trí tuệ và lòng trung thành của người ấy là hình mẫu cho tất cả chúng ta.
Xin chúc mừng đồng chí Nakroth, Thiếu tá, gián điệp vĩ đại của Liên Xô, Anh hùng của đất nước!”
Ở bên kia sân lễ, Zephys nhìn thấy Nakroth, Thiếu tá, gián điệp vĩ đại của Liên Xô – người mang gương mặt mà cậu không chắc là còn nhớ hay đã quên. Anh ta cũng nhìn về phía này, nhưng vẫn đôi mắt, nét mặt ấy: lạnh lùng, không có một cử chỉ nào thay đổi dù chỉ là nhỏ nhất.
Kể cả khi đứng cạnh nhau, anh ta vẫn bình tĩnh.
Zephys đã rất, rất tức giận – Mặc cho là người được giúp đỡ, cũng là người bỏ đi trước, cậu lại là người tức giận.
Cậu trút nỗi giận không tên lên Nakroth. Anh ta cao to hơn cậu một chút, có lẽ thế, và luôn xuất hiện với bộ dạng mạnh mẽ.
Nhưng trước cú đấm như trời giáng xuống của cậu, Nakroth hầu như chỉ giữ im lặng cho đến khi nói:
"Tôi chưa từng là một người Đức." sau đó, bất động.
[…]
Nakroth vốn không được nhập ngũ, sức khoẻ quá tệ, và anh cậu thậm chí đã làm mọi thứ để cậu không cần nhập ngũ.
Cho đến khi, Hàn Tín không còn nữa. Bọn chó phát xít giết Hàn Tín, bọn chó đẻ, thua cả ma quỷ.
Chẳng ai biết Nakroth đã làm thế nào, đã trải qua những gì để có thể đi đến tận đây với cơ thể tàn tạ đó.
Nhưng,
Đất mẹ thiêng liêng đã thắng cuộc, anh có biết không?
